\r\n";var f=t.content;f.querySelectorAll('script').forEach(function(o){var n=document.createElement('script');for(var i=0;i
‹ Mục lục

Chương 2

Ta Cứu Cả Thiên Hạ

Thúy Nhi lập tức sững người.

Ta xoay người vào nhà, nhét mấy lượng bạc cuối cùng của mình vào tay nàng:

“Thúy Nhi, ngươi lập tức đi đi. Hôm nay ta đắc tội Thái tử, đại họa sắp tới rồi. Ngươi ở lại đây chắc chắn sẽ chết.”

Thúy Nhi quỳ phịch xuống đất:

“Nô tì không đi! Năm đó là tiểu thư cứu nô tì. Tiểu thư đi đâu, nô tì đi đó, sống chết đều theo tiểu thư!”

Ta nhìn lòng trung thành của nàng, trầm giọng nói:

“Vậy ngươi lập tức đến Dược Vương Cốc, đem quan tài…”

Thúy Nhi rưng rưng dập đầu ba cái thật mạnh, rồi ngay trong đêm xuống núi.

Ta ngồi một mình trong sân, cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, dưới núi đã vang lên tiếng vó ngựa rung trời.

Vô số cấm quân tầng tầng lớp lớp bao vây tiểu viện của ta.

Một bóng người mặc phượng bào hoa lệ chậm rãi bước vào sân.

Là Hoàng hậu đương triều.

Cũng là mẫu thân ruột của ta, người mà ta đã mười lăm năm chưa gặp.

Hoàng hậu ngẩng mắt, từ trên cao nhìn xuống đánh giá ta:

“Chính là ngươi không chịu cứu con trai của bổn cung?”

Ta im lặng không nói.

Ánh mắt bà ta càng lạnh hơn:

“Bổn cung đang hỏi ngươi. Ngươi câm rồi sao?”

Ta ngẩng mắt, đáp rõ ràng:

“Ta không câm. Ta chỉ là không chịu cứu.”

Sắc mặt Hoàng hậu hoàn toàn trầm xuống. Bà ta cười lạnh:

“To gan thật! Ngươi có biết chống đối hoàng gia là tội gì không?”

Ta nhàn nhạt đáp:

“Biết.”

Hoàng hậu hít sâu một hơi, cố nén lửa giận:

“Bổn cung cho ngươi cơ hội cuối cùng. Cứu Thái tử, bổn cung ban cho ngươi núi vàng núi bạc, vinh hoa một đời. Ngày sau Thái tử đăng cơ, ngươi chính là công thần, không ai dám ức hiếp ngươi.”

Ta nhìn thẳng vào mắt bà ta, khẽ hỏi ngược lại:

“Nếu ta không đồng ý thì sao?”

Bà ta nhếch lên nụ cười âm lãnh, y hệt dáng vẻ mười lăm năm trước khi đồ sát cả Dược Vương Cốc của ta, bạc tình lại tàn nhẫn.

Bà ta nhẹ tênh nói:

“Không cứu, bổn cung sẽ giết ngươi, tru di cửu tộc.”

Ta nhìn khuôn mặt tuyệt tình của bà ta:

“Nếu tru di cửu tộc, vậy sinh mẫu của ta có tính trong đó không?”

Bà ta không hề do dự, lạnh lùng nói:

“Đương nhiên tính. Hễ có dính dáng thân thích, tất cả đều tru sát.”

Ta bật cười thành tiếng, gằn từng chữ:

“Ngươi đáng chết. Con trai ngươi cũng đáng chết. Ta tuyệt đối không thể cứu hắn.”

Bà ta giơ tay tát mạnh vào mặt ta.

“Ngươi dám nguyền rủa bổn cung và Thái tử?!”

Mặt bà ta đỏ bừng, ngón tay chọc thẳng vào mũi ta:

“Ngươi là thứ gì? Cũng dám làm càn trước mặt bổn cung?!”

“Người đâu!” bà ta quát, “nhốt kẻ cuồng vọng này vào đại lao!”

Thị vệ tiến lên giữ lấy ta. Ta không phản kháng.

Ngày hôm sau, ta bị áp giải khỏi đại lao, đưa đến pháp trường.

Ta quỳ trên đài hành hình, đao phủ đứng bên cạnh.

Dân chúng chen kín cả con phố.

Không biết ai là người hét lên trước:

“Đó chẳng phải thần y sao? Nàng từng cứu mạng mẹ ta!”

Cả đám đông lập tức xôn xao.

“Thần y sao có thể hại người?”

“Nàng là người tốt mà!”

“Nàng từng cứu con trai ta! Không lấy một đồng nào!”

Tiếng nói từ bốn phương tám hướng ập tới.

Một lão phụ lao ra khỏi đám đông, quỳ phịch trước đài hành hình:

“Thần y từng cứu cháu trai ta! Nó sốt cao ba ngày ba đêm, đại phu đều nói hết cứu rồi, là thần y kéo nó về từ tay Diêm Vương! Nàng là người tốt! Các ngươi không thể giết nàng!”

Càng ngày càng có nhiều người quỳ xuống.

Từng người, từng người một. Dân chúng đông nghịt đồng loạt quỳ kín một vùng.

“Thần y bị oan!”

“Nàng là người tốt!”

Có người lao tới trước trống kêu oan, vung dùi đánh điên cuồng.

Thùng! Thùng! Thùng!

Tiếng trống vang dội tận trời.

Lúc này, thái giám trong hoàng cung vội lao đến trước mặt Hoàng đế, quỳ xuống:

“Bệ, bệ hạ! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

Hoàng đế trầm giọng nói:

“Hoảng cái gì? Trời sập xuống rồi sao?”

Thái giám dập đầu liên tục:

“Bệ hạ! Dân chúng kinh thành đều đang đánh trống kêu oan cho vị nữ thần y từ chối chẩn trị kia! Ngoài pháp trường, hơn ngàn dân chúng quỳ dày đặc, tất cả đều cầu xin cho nàng!”

Trong mắt Hoàng đế đầy khó hiểu, lạnh giọng nói:

“Nàng ta công khai kháng chỉ, từ chối cứu chữa Thái tử, chống đối hoàng gia, coi thường thiên uy, vốn là tử tội! Trẫm lại muốn hỏi, đám dân chúng kia dựa vào đâu mà kêu oan cho nàng?”

Thái giám ngẩng đầu, vô cùng sốt ruột:

“Bệ hạ! Dân chúng toàn thành đều ca tụng nàng là Bồ Tát sống! Mấy năm nay, nàng ẩn cư nơi núi rừng, không nhận vàng bạc của quyền quý, chỉ cứu dân nghèo khốn khổ! Vô số người mắc bệnh nan y, người cận kề cái chết, đều được một tay nàng cứu sống!”

“Dân chúng đều nói nàng từ bi cứu đời, lòng dạ thiện lương đến cực điểm! Một người thiện lương như vậy lại chỉ không chịu cứu Thái tử, trong chuyện này nhất định có ẩn tình lớn bằng trời!”

Những lời ấy, từng câu từng chữ, đều như tát vào mặt hoàng gia trước thiên hạ.

Hoàng đế trầm giọng quát lạnh:

“Thú vị. Một y nữ thôn dã lại có thể khiến dân chúng toàn thành vì nàng mà thỉnh nguyện kêu oan?”

Bình luận

Đang tải bình luận…